Mỹ nữ cổ trang 1

1 Th11

Advertisements

Hồi Ức Đau Thương-Chap 6.Xử Nữ

9 Th10

6h00pm,Bệnh viện Trung tâm Zodiac.

Phòng cấp cứu.

-Bác sĩ,em tôi sao rồi?-Bác sĩ vừa đi ra,Kết liền hỏi.

-Viên đạn đã được lấy ra,tình trạng chung của bệnh nhân khá ổn định.Tuy nhiên,phần chân bị trúng đạn vốn khá

yếu,bây giờ trúng đạn bị ảnh hưởng đến các cơ.Bệnh nhân cần được nghỉ ngơi,hạn chế đi lại một thời gian!

-Cảm ơn bác sĩ!-Kết gật đầu

Vừa lúc đó,Sư Tử và Cự giải chạy đến.

-Đại ca,Xử Nữ sao rồi?-Giải lo lắng

-Không sao!Hai đứa đi chuẩn bị xe đi,về được rồi!

-Dạ

“When the rain star falling…”-Có tiếng chuông điện thoại

-Alo?

-Ma Kết,anh đang ở đâu vậy?-Là Thiên Yết

-À…em hỏi chi vậy?-Kết lúng túng

-Không cần che dấu!Đi đón Tiểu Xử mà hai người cũng dấu em!-Yết trách

-Anh xin lỗi,lần này nguy hiểm quá nên anh sợ em lo đó mà!

-Lo cho ai?-Yết hỏi

-Cho anh chứ cho ai-Ma Kết cười gian

-Nằm mơ đi!Mà anh đang ở đâu đó?Để em tới…

-Anh đang ở bệnh viện,Xử Nữ bị trúng đạn,nhưng mà ổn rồi.Em qua nhà anh chuẩn bị dùm đi,anh và mọi người

chuẩn bị về rồi!

-Okie!


Nửa tiếng sau

-Aaaaa,về nhà rồiiiiii…-Về bước chân vô nhà Sư Tử đã la váng lên.

-Tha cho lỗ tai tao,Sư ơi!-Xử Nữ nhăn nhó.

-Về rồi đó à?-Yết bước ra,nhìn Xử Nữ mừng rỡ-Tiểu Xử!Lâu rồi không gặp em,vào nhà nghỉ đi!

-Dạ!!!-Giải và Sư liền đỡ Xử vào.

-Chị Yếttt!!!Có gì ăn không?Em đói quá!-Xử quay sang Yết,cười hiền.

-Em cứ ngồi đó đi,chị chuẩn bị xong rồi xuống ăn!-Thiên Yết liền đi vội vào bếp.


Cả bọn bước vào.Trên bàn có rất nhiều đồ ăn,mà toàn những món ăn ngon nữa!

-Choa…ngon quá!-Sư xuýt xoa,vừa định bốc miếng thit thì bị Yết phát vào tay.

-Toàn những món em thích,cảm ơn chị nhé!-Xử Nữ ngồi xuống.

-Em làm đó hả?-Kết bước lại gần Yết,nhìn Yết cười gian.

Thiên Yết giật mình,rồi đỏ mặt.Rõ ràng Kết biết cô không biết nấu ăn,chỗ thức ăn này là do cô đặt nhà hàng mà

còn ráng hỏi câu này,tính chọc cô đây mà.Thiên Yết bèn bảo:

-Thôi ngồi xuống ăn đi,sáng giờ chắc đói lắm đúng không?

Vừa nói cô vừa đạp mạnh lên chân Ma Kết.Mặt anh chàng lúc nãy còn cười toe toét vì nghĩ đã trêu được Yết giờ

nhăn nhó đến thảm,nhìn Yết “thù oán” mà chẳng nói được gì.

Thiên Yết thấy vậy liền bật cười,”nhìn đểu” lại Kết.

-Nè,hai người sao vậy?-Gỉai hua hua đũa-Đồ ăn ngon lắm,sao không ăn?

-À…ừ…Nào mọi người,chúc mừng Xử Nữ của chúng ta hoàn thành nhiệm vụ!1…2…3…DZÔ!!!

-Mọi người đâu hết rồi anh Kết?-Xử nhấc mình,đứng dậy,lúc nãy uống nhiều quá nên ngủ quên trên bàn tiệc lúc

nào không hay.Tỉnh dậy thì thấy mỗi Ma Kết đang ngồi trước Laptop.

-Tỉnh rồi à?Thiên Yết về rồi,Cự Giaỉ với Sư Tử cũng say khướt rồi,đang ngủ trong phòng.-Kết đứng dậy,bước tới dìu

Xử-Để anh đưa em về phòng.

-Dạ!

-Tới rồi!Ngủ sớm đi,mai còn đi ra mắt 2 vị kia nữa!

-Vânggg!!!

-Uhm…à,mà này-Kết vừa định quay đi,sực nhớ điều gì liền quay lại-Em có chuyện gì à?Anh thấy em nãy giờ không

được vui…

-Em hơi mệt tí thôi,ngủ một giấc là ổn ngay mà!Yên tâm!

-Ừ,vậy anh về phòng đây!

Đèn tắt.Xử Nữ cố nhắm mắt lại mà vẫn không ngủ được.Thao thức một hồi,anh ngồi dậy,cố gắng bước đến ban

công.Đêm nay gió mạnh thật.Cả ngày hôm nay đã rất mệt rồi,vậy mà anh cũng chẳng ngủ được,cứ chợp mắt là

trong đầu anh lại hiện ra cảnh tượng ấy,cảnh người anh yêu nhất rời xa anh…Rồi Xử lấy ra một sợi dây

chuyền.Trong đó,có hình một người con gái rất đẹp,nụ cười của cô rất tươi,rất yêu đời.Xử Nữ bất giác mỉm

cười,anh hôn khẽ lên gương mặt ấy…

-Ngọc Bình à,anh thật sự thấy nhớ em đó…

Hồi Ức Đau Thương-Chap 5.Ma Kết

9 Th10

1h00pm,đồi Percy,ngoại ô thủ đô Zodiac.

Nhà hoang.

-Cự Giải,báo cáo đi!-Ma Kết ngồi phịch xuống ghế.

-Dạ,đại ca!-Giải bắt đầu-Theo như em điều tra,lần này tốp người phụ trách áp giải Xử Nữ bao gồm 35 người,chia

làm 2 nhóm:nhóm 1 gồm 10 người,phụ trách mở đường,bảo đảm an toàn đường đi.Nhóm 2 gồm 25 người phụ

trách áp giải Xử Nữ đi hành hình.

-Kỳ lạ…1 Xử Nữ thôi mà,làm gì cần đến 25 người áp giải?Có vấn đề…-Sư Tử thắc mắc

-Còn vấn đề gì nữa,rút kinh nghiệm từ mấy lần khác thôi!

-Là sao?-Sư vẫn chưa hiểu

-Ngốc!-Giải gõ đầu Sư một cái-Xử Nữ trước giờ làm nội gián bao nhiêu lần rồi?Bao nhiêu lần họ để sổng Xử

Nữ?Lần này tất nhiên phải cẩn trọng rồi!

-Ừ nhỉ!

-Được rồi-Kết lên tiếng-bây giờ làm theo kế hoạch này:Cự giải đem 5 người mục kích sớm đi,bắn tỉa từng người

của nhóm 1,rồi dọn dẹp hiện trường.Sư Tử đem tất cả chặn đánh nhóm 2.Nhớ nè,Cự giải xong việc,chạy qua hỗ

trợ Sư Tử đánh nhóm 2,đánh xong không cần biết có đem được Xử Nữ về hay không,phải lập tức trở về đây nhận

lệnh,rõ chưa?

-RÕ!-Cả hai đồng thanh.

Đợi mọi người đi khỏi,Kết đứng dậy,lên đạn cho khẩu Champagne,rồi bước đi,như sực nhớ điều gì,Kết vội vào trong

nhà,để lại cái gì đó rồi bỏ đi…


3 tiếng sau

-Haizzz…-Cự giải lo lắng-Đại ca đi đâu rồi không biết,hẹn ở đây rồi tự nhiên biến mất là thế nào?!

-Phải đi tìm thôi chứ thế nào là thế nào?-Sư đứng phắt dậy

-Nhưng mà…-Giải chần chừ

-Nhưng nhị gì nữa,lỡ đại ca xảy ra chuyện gì thì thế nào?-Mày không đi thỉ tao đi!-Sư Tử hùng hổ bước ra cửa.

-KHOAN!!!

-Còn khoan gì nữa?

-Lại đây!

-Gì thế?-Trên tay Cự giải lúc này là một cái điện thoại…không,nói đúng hơn là máy định vị GPS.Nó đang hoạt động,cái đốm đỏ đó có thể là…

-Đại ca!

Rừng Percy

-Xử Nữ à…ráng chịu đựng chút đi,để anh đưa em ra khỏi đây-Kết đỡ Xử Nữ đi ra phía bìa rừng.

-Aa…em chịu được mà…yên tâm,mấy cái vết thương này…sao làm khó em được chứ!

-Cứng đầu!

Kết đỡ Xử Nữ đi được một đoạn thì gặp được Giải và Sư.Cả hai mừng rỡ chạy lại đỡ lấy Xử Nữ,đưa cả hai lên

xe,tiến thẳng về Zodiac.(Sr mọi người,tại không biết tả đoạn này thế nào nên hơi vô duyên ToT)

Bảo vệ: You-trong mắt-Tôi

8 Th10

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Bảo vệ: Danh sách Con dân trong tộc

8 Th10

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Phép màu của Andersen

8 Th10

I- Không gian thứ nhất

-Phong ơi, ra mà cất quần áo nè , ướt hết rồi!

Tầng trên cũng hét xuống , trả lời :

-Có mấy cái áo thôi, bà cất hộ tôi phát đi.Lát tôi xuống phòng bà lấy.

Tầng dưới hậm hực kêu lên :

-Có mấy cái áo mà cũng lười . Tôi là cu li cho ông đây à. Xuống mà rút quần áo vào. Gọi cho là may rồi đấy!

Tầng trên lại tiếp tục gào xuống:

-Xin đấy ! Rút giùm đi!

Quyên đóng sập cửa sổ lại , Cửa mở ra mà gào thế ày thì nước lại tạt đầy phòng . Kéo chiếc giỏ nhựa màu xanh ra ngoài sân, Quyên vơ vội đống quần áo nhà mình vào , không quên cả mấy cái áo của Phong. Rồi ì ạch kéo chiếc giỏ vào được phòng mình , nó lại phải mang mấy cái áo lên cho “tầng trên” . Bực mình hết sức cho cái chung cư  không có ban công riêng , lúc nào phơi đồ , rút đồ cũng phải cuốc bộ cầu thang. Con bé tức tối đập ầm ầm vào cánh cửa gỗ mục nát , đầy những hình vẽ nhăn nhít :

-Ra mà nhận quần áo, thằng ở dơ!

Chung cư chẳng còn lạ gì với những lời quát thét ầm ĩ như thế của “tầng trên” và “tầng dưới”. Thậm chí đôi khi , 1 trong 2 đứa vì lí do gì đó không thể quát nhau được thì các bác lại thấy” sao khu mình cứ vắng vắng nhỉ!”

Cơn mưa kéo dài đến tối vẫn không dứt. Ba mẹ đi làm chưa về. Quyên dính 1 mẩu sticker vàng chóe lên cửa:”Con đi làm đây! Con nấu cơm sẵn rồi, ăn luôn rồi ạ!”, rồi vội vã chạy xuống những bậc thang xi măng gập ghềnh xám xịt của khu chung cư . Ánh đèn vàn vọt hắt bóng nó gãy khúc theo từng bậc, trông kì cục. Con bé dắt xe trong bãi ra ngoài đường , lóp ngóp trong chiếc áo mưa chấm bi đỏ . Nhìn nó hệt như…

– 1 con chim cánh cụt hoàn hảo!

Quyên liếc mắt sắc lẻm nhìn về phía có tiếng nói . 1 thằng bé cao lêu nghêu, tóc tai bù xù , kính cận dày bự , chỉ thiếu có vết sẹo hình tia chớp (mà mấy lần Quyên cũng định tặng cho nó 1 cái) là thành Harry Potter. Quyên có nhầm đâu. Lại là những câu nói đáng ghét của Phong.

-Đi đâu mà về giờ này hả thằng kia?

-Còn hơn bà giờ này mới bắt đầu đi .

– Tôi đi làm nhá.

-Ờ thì tôi cũng đi làm về mà.

Quyên hậm hực nhìn thằng hàng xóm bình thản leo lên cầu thang, chuẩn bị sung sướng trong căn phòng ấm cúng . Còn nó thì lặn lội vượt mưa vượt gió đi làm thêm . Nó ghét những cơn mưa. Ướt lạnh và bất tiện . Không có gì hay ho. Những cơn mưa chỉ hay ho khi mình ngồi trong 1 căn phòng có lò sưởi, sàn lát gỗ , có đầy hoa tươi , rèm lụa , ghế sô pha ú ụ và hàng đốg gối, cùng 1 li expresso ấm nóg. Chậc , đó là ước mơ của nó , cũng như bao cô bé vẫn ước mơ được mặc váy công chúa và đội vương miệng long lanh. Giá mà có phép màu…

II-Không gian thứ hai

Lily’s cafe nằm khuất ở cuối 1 con đường cụt. Một quán cà phê-theo như nó nghe ngóng đc-mở ra chỉ để giải khuây bởi ông bác đã quá giàu từ những việc khác. Có lẽ vì thế mà nó thích nơi này từ lần đầu nó được dẫn đến đây , từ những lần nó ngồi ở đây hàng tiếng đồng hồ , và cả từ lúc nó xin vào đây làm thêm. Không phải để kinh doanh nên nhân viên ở đây có gì đó không chuyên nghiệp và nhanh nhẹn như ở những quán khác. Họ bình thản và nhẹ nhàng hơn nhiều. Quyên tìm đến nơi này như 1 nơi khác với căn phòng ẩm thấp, khác với khu chung cư  chật chội , khác với khoảng sân bụi bặm. Nơi này thanh lịch, sang trọng và nhã nhặn . Nếu so sánh với chung cư nhà nó thì tựa như 1 chiếc chăn bông loại thường và 1 chiếc khác , bằng lụa. Ấm áp và mềm mại cả thôi, nhưng 1 chiếc sẽ êm ái và dịu dàng hơn rất nhiều. Vả lại, ở Lily’s cafe có 1 người… Nghĩ lung tung đến đấy thì Quân bước đến cạnh nó.

Đó là 1 chàng trai khá cao , trang phục quen thuộc nó nhìn thấy là quần âu lịch sự , áo chemise trắng bóc . Nụ cười thân thiện cực hài hòa trên khuôn mặt tươi tắn , hơi “phiêu” 1 chút. Con ông chủ. Quản lí của Lily’s cafe. Năm nay 23 tuổi. Hóm hỉnh và nhẹ nhàng , lịch thiệp và tao nhã . Đúng kiểu 1 chàng trai học thức và thượng lưu.

-Làm gì mà đứng im vậy hả em?

-Em đang nghĩ lung tung mà.

-Hờ , đi làm mà nghĩ lung tung , hên cho em là gặp quán này đấy.

-Thì thế nên em mới xin vào đây.

Quyên biết mình nói chưa đủ . Một phần lí do nó xin vào đây là vì Quân nữa. Đó là chàng trai of Lily’s cafe, chứ không phải của 1 nơi nào khác. Và vì thế nên Quyên dành cho Quân 1 góc đặc biệt .

III-Không gian thứ nhất và không gian thứ hai

Quyên ngồi trog nhà Phong, chăm chú xem và cỗ vũ thằng bạn chơi PES 9. Nghỉ giải lao, trog lúc Phong đang lục lọi tủ lạnh xem còn gì ăn , nó bất chợt nói:

-Phong!-thằng ku giật mình vì bỗng dưng bị gọi tên-tao cảm rồi.

Thằng bé vừa gặm trái táo , vừa lắc đầu . Nó trả lời bằng 1 mồm đầy nhóc táo:

-Biết lâu rồi. Ngạc nhiên là bà mà cũng biết iu hả?

Quyên không hơi đâu đâm chọc thằng bạn nữa. Nó chỉ lặng lẽ gật đầu, rồi phác thảo 1 chân dung sơ sài nhất của anh:

-Con ông chủ. Đẳng cấp cao, 23 tuổi, lịch sự , hài hước,…Còn lại thì tao không biết gì cả.

-Ở Lily’s cafe à?

-Sao mày biết?-Quyên giật mình.

-Mày nói đến nơi đó hoài. 1 quán cafe tuyệt đẹp, trang nhã, và thân thiện. Khác cái chung cư này-Tao thuộc làu rồi.

Quyên ngồi thẫn thờ , ôm cái gối vừa dơ vừa nhàu vào người. Hóa ra nó nhắc đến Lily’s cafe nhiều hơn nó tưởng . Nó không nghĩ như thế là tốt .Mình ở đâu thì cần phải thuộc về nơi đó. Nó ở khu chung cư ẩm thấp , chật hẹp này. Còn Lily’s cafe, và Quân…Vì sao những điều đó lại có vẻ xa vời thế nhỉ? Những thứ đó xa vời, hệt như  giấc mơ của 1 cô gái .

Lúc về, Phong quăng cho nó 1 quyển sách . Truyện cổ tích Andersen. Quyển sách đã cũ, lại còn rách nham nhở. Nó tròn mắt nhìn thằng bạn. Phong chỉ nhún vai:

-Đọc cho than thản đầu óc, rồi suy nghĩ…

IV-“Thế nhé, mỗi ngày hãy đọc 1 truyện cổ tích Andersen!”

-A,em thích Andersen à?- Quân cầm quyển sách Quyên vừa để trên bàn chị thu ngân lên. cười thật tươi . Quyên lắc đầu:

-Không, em chưa đọc. Thằng bạn em vừa cho mượn.

-Em có thằng bạn tuyệt vời đấy . Andersen là người anh thích nhất .

“Nếu đó là người anh thích nhất, thì đó cũng sẽ là người em thích nhất.” Quyên nghĩ thế và quyết tâm sẽ nghiền ngẫm thật kĩ Andersen.Nhìn cách Quân lật từng trang trang giấy , mắt như sáng lên trước mỗi tiêu đề (có lẽ) quá quen thuộc với anh, nó bất giác cảm thấy như thể mình cũng biết ông Andersen này lâu lắm rồi. Quân (lại)cười, nụ cười lấp lánh:

-Nếu có trong tay 1 quyển truyện of Andersen thì em nên đọc ngay. Người ta bảo trong mỗi quyển sách của Andersen luôn có 1 phép màu.

-Oa , thật thế ạ?-Quyên mừng rỡ . Nếu là thật thì nó biết đó sẽ là phép màu gì.Nó biết mà.

-Cứ tin là thật đi em . Thế nhé, mỗi ngày hãy đọc 1 truyện cổ tích Andersen!

“Thế nhé, mỗi ngày hãy đọc 1 truyện cổ tích Andersen!”, Quyên thầm nhắc lại câu nói của anh trong đầu . Đó chắc chắn sẽ là 1 câu thần chú diệu kì.

V-Phép màu của Andersen

Đây đúng là quyển sách của Phong cho mượn: rách lung tung , đến gần nửa quyển , chỉ còn đủ cho Quyên đọc vài truyện. Câu chuyện đầu tiên nó đọc là truyện “Con trai người gác cổng”. Câu chuyện kể về 1 cậu bé là con trai của 1 bác gác cổng, đã vinh hiển và cưới được người chàng yêu ;: con gái của quan đại tướng. Quyên đọc câu chuyện đó vào ngày thứ nhất. Nó nghĩ rằng Giắc (cậu bé trong chuyện) đã vượt qua được 1 khoảng cách lớn, thì nó cũng thế. Có lẽ phép màu là ở câu chuyện này ?!Hôm đó , nó đi làm và đã chào Quân bằng 1 nụ cười thật tươi, rạng rỡ đến mức có thể. Quân cũng chào lại nó như thế. Tuyệt vời!

Nhưng không may cho Quyên, câu chuyện của ngày thứ 2 lại là”Chiếc kim thô”. Chuyện về 1 ả kim thô, lại cứ ảo tưởng mình là kim thêu mảnh mai xinh xắn . Ả còn nghĩ mình là con của 1 tia nắng, quyết tâm vươn lên “đẳng cấp trên” , để rồi chết chẹt dưới bánh xe. Quyên run rẩy, nó cũng sẽ chết chẹt , dù không phải là dưới bánh xe, mà là dưới tình cảm của nó như thế nào?

Câu chuyện của ngày thứ 3 lại rẽ theo 1 chiều hướng khác. Đó là truyện “Nàng tiên cá”. Dĩ nhiên Quyên biết là nàng đã hy sinh vì tình yêu dành cho hoàng tử. Câu chuyện cho nó thấy sức mạnh của tình yên. Hi sinh mà nàng tiên cá còn làm được kia mà.Nhưng nó vẫn sợ.Nàng mất mát nhìêu quá.

Tối hôm đó , lúc vô tình thấy Quân nắm thay và mỉm cười âu yếm-không phải nụ cười mọi khi-với 1 cô gái trước khi bước vào quán , bỗng dưng nó thấy hẫng . Tâm hồn nó chao nhẹ 1 cú. Thế nhưng lại không phải là buồn. Sao thế nhỉ?Tự hỏi mãi thì nó nhớ đến nàng tiên cá . Nàng hi sinh.Nhưng nó thì không mún làm như thế. Quyên tự hỏi: Liệu tình cảm của nó đã đủ để để nó sẵn sàng bất chấp những điều khác chưa?

Ngày thứ tư đến. Hôm nay nó chưa kịp đọc truyện nào cả. Đó là chủ nhật . Sáng sớm , Phong qua kéo nó đi cà phê. Thế là 2 đứa lếch thếch qua…quán cà phê cóc Phong hay hay ngồi . Lâu nay, nó chỉ đi những quán cà phê đẹp và sang. Bằng tiền nó đi làm thêm nên cũng không áy náy lắm. Hôm nay , thử ngồi cà phê cóc 1 bữa , nó nhận ra nơi này không tệ như nó nghĩ . Cảm giác thoải mái, không nhìn ngắm ai cũng không bận tâm ai nhìn ngắm là khác biệt rõ nhất. “Cũng hay hay!”-Quyên thầm nghĩ.

Tối đó, Quyên quay về từ Lily’s cafe, quyết định sẽ đọc câu chuyện của hôm nay.Nhưng vừa bước vào nhà, nó đã bị cuốn vào 1 đống công việc nữa. Tường nhà nó bị thấm, ba phải cạo lớp vôi tróc ra để mẹ quét sạch lại. Điều này thật khác với những lướp rèm lụa mềm mại và ánh đèn ấm cúng. Quyên thấy mệt mỏi . Nó tìm cớ thoái thác công việc . Rút vào wc , nó mang quyển Andersen và đọc câu chuyện của ngày thứ tư. Đợi nó,”Bầy chim thiêm nga” . Câu chuyện về nàng công chúa đã quyết định từ bỏ tình yêu để bảo vệ gia đình mình.

Tối hôm đó, Quyên đi ngủ với những giọt nước mắt . Day dứt và hối hận.Có điều gì đó những rễ cây li ti, đang khẽ nứt trong tâm hồn nó. Nó nghĩ về câu hỏi của ngày thứ 3. Và 1 câu trả lời cho câu hỏi đó.

Vào 1 ngày nọ, Quyên xin nghỉ việc tạm thời ở Lily’s cage. Nó đã xin lỗi bác chủ quán , chị thu ngân , và cả Quân về việc nghỉ đột xuất này.”Em sẽ quay lại ngay khi giải quyết xong chuyện của em .Mong mọi người thông cảm.”

Không dễ dàng để có 1 quyết định như thế, nhưng đã có 1 phép màu xảy ra.Sau câu chuyện của “Bầy chim thiên nga”, nó đọc”Người nào, vật nào, chỗ nấy”. Câu chuyện về 1 anh chàng bán giày trở thành chủ lâu đài lớn, bởi anh ta thuộc -về-nơi-đó.Vài thế hệ sau, do những sai lầm ngớ ngẩn , người ta xếp đồ vật trong nhà 1 cách kì cục , vật quý thì vào góc , vật thô kệch thì được trưng bày ;người tầm thường được vinh danh trong khi người cao quý lại khuất góc. 1 ống sáo thần kì đã thổi tung mọi thứ lên, và trả mọi thứ đâu vào đó .Quyên tức cười với câu chuyện này, nhưng nó nhận ra rằng mỗi ng`, mỗi vật đều có 1 góc cho mình.Người đó thuộc về nơi đó , như 1 mặc định, dẫu thế nào đi nữa. Nó hiểu ra rằng nó thuộc về khu chung cư xấu xí của mình.Nhưng…sao nó không còn buồn như mọi lần nghĩ về điều đó nữa???Vì sao thế?

Câu chuyện nó đọc trước ngày quyết định nghỉ việc là truyện”Cây thông non”. Câu chuyện dó như thế này này”

“Cây thông non mới mọc trong rừng , sống giữa những bạn bè xanh mát.Nó uống trà sáng bằng những giọt sương, trò chuyện cung muôn thú cỏ cây.Nhưng nó không hài lòng chút nào.Cây thông non nghĩ rằng nó phải trở thành cây thông noel sáng choang, lung linh triệu triệu hào quang trong ngày lễ, được hàng đàn trẻ con ca hát , nhảy múa xung quanh và được chiêm ngưỡng như 1 tạo vật rực rỡ nhất .Và 1 hôm, nó được toại nguyện.

Kết thúc cuộc đời cây thông non-bây giờ đã già- là ở trog 1 căn gác xép chật chội, cùng 1 luc chuột đã chán ngấy nó.Cây thông hối tiếc.Nó đã-từng-thuộc-về 1 nơi tuyệt vời biết bao, mà không bao giờ nhận ra điều đó lúc còn kịp .Cánh rừng của thông.”

Giờ thì Quyên nhận ra mình không thể giống như  cây thông non . Nó còn trẻ , nó còn gia đình, còn bạn bè, còn những người hàng xóm tuyệt vời. Nó vẫn dành cho Quân 1 góc đặc biệt , nhưng quyết định nghỉ việc sẽ là “ống sáo thần” thổi tung lên và xếp lại những gì cần xếp trog trái tim nó . Và có lẽ chỉ cần thế thôi.Andersen đã thực hiện xong phép màu ông dành cho nó.

VI-Phép màu của người khác

Phong xóc lại đống giấy trên bàn nó.Đó là những trang sách bị xé ra từ 1 quyển sách nào đó , 1 cách nham nhở.Thằng bé vuốt thẳng từng trang , xếp lại theo thứ tự  và cất vào ngăn bàn .Vừa làm, nó vừa láu lỉnh lẩm bẩm:

-Cháu xin lỗi , ông Andersen.Con bé vẩn vơ đó cần đọc những truyện nó phải đọc ngay lập tức .Dù sao thì quyển sách bị xé đó cũng đã thực hiện được phép màu.

Hồi Ức Đau Thương-Chap 4.Hai anh em

8 Th10

Chủ nhật,nhà Bạch Dương.

-Anh hai!!!!!!!-Yết bước vào,hét lên-Đâu rồi?

Vẫn không có tiếng trả lời.Kiểu này là đang ngủ đây mà.Yết đặt túi đồ ăn xuống bàn,đi về phía phòng Bạch

Dương.”Thiệt tình,ngay cả hôm nay em gái mình về nhà mà cũng không để ý,người gì mà…A,phòng ổng đây rồi”

-*Cốc cốc*Anh hai,dậy đê!!!

-…*không có tiếng trả lời*

-*Cốc cốc côc*Dậy lẹ đi,8h rồi đó!

-…*Vẫn không có tiếng trả lời*

-Anh hai!!!Dậy dùm em cái đi!!!

-*im lìm*

“Được!rượu mời không uống muốn uống rượu phạt phải không?Ha ha ha!”

-DAAA…!!!!!!!!!!!

“Rầm!”

Yết đoán không sai,Dương vẫn đang say sưa trên chiếc giường,không hay biết gì cả.Nhưng điều đó càng làm nó

tức điên lên.

-Con cừu trắng kia!Có dậy không hả?-Yết hét vào tai Dương,hình như chiêu này có tác dụng:>

Bạch Dương ểu oải ngồi dậy,lầm bầm:

-Gì vậy Yết?

-Còn hỏi gì nữa à?-Yết lườm Dương

-À à không,ý anh là sao em tới sớm vậy?

-LẠI CÒN TỚI SỚM?-Cơn giận của Thiên Yết tưởng chừng hạ được bỗng bốc lên ngùn ngụt.Đến lúc này thì Bạch

Dương tỉnh hẳn.Làm anh em với nhau hơn 5 năm rồi,dĩ nhiên là anh biết rõ em gái mình mà giận lên thì anh có

mà tiêu đời!

15 phút sau

-Xong rồi đó hả?Cà phê nè,uống cho tỉnh ngủ!

-Ừ,cám ơn em!-Dương đón lấy tách cà phê vừa định uống thì sực nhớ,quay lại nói với Yết:

-À Yết nè,Kim Ngưu có gởi cho em mấy xấp hồ sơ gì đó,anh để trong phòng em ý!

-Ò,để em vào xem!-Nói rồi Yết nhanh chóng chạy lên phòng,lấy tập hồ sơ xuống.

Chẳng là hôm trước nó có nhờ Ngưu-chan tìm giúp nó tất cả thông tin về gia đình của Xà Phu và tập đoàn Song

Gia.NNó cần thật nhiều tài liệu mới có thể hành sự được,huống hồ lúc này nó đã có sẵn kế hoạch trong đầu,một

kế hoạch hoàn hảo…

-Cái gì đấy?-Bạch Dương hỏi

-Không có gì,tí tài liệu về Xà Phu thôi!-Yết vẫn tiếp tục tìm.Không phải cái này…cái này cũng không phải…A,đây

rồi!

(Mọi người chú ý dùm mình,đoạn màu đỏ là Kim Ngưu viết trong hồ sơ,đoạn màu xám là suy nghĩ của Yết!)

“Tập đoàn dầu khí Song Gia gồm 3 cổ đông lớn,bao gồm hai anh em Charles,Alex và một cổ đông khác

Jacky.Charles hiện đang là Chủ tịch hội đồng quản trị,Alex là Tổng giám đốc nhưng quyền hành lớn nhất lại là

ông Jacky.Charles không có gia đình riêng.Alex có hai câu con trai đầu,suốt ngày chỉ lo ăn chơi,tụ tập đàn

đúm,hai cô con gai tiếp theo thì toàn ăn diện,chưa từng đặt chân đến tập đoàn phụ giúp cha.Chỉ có cô con gái

út tên là Song Ngư hiện đang học tại học viện Becharg,khá giỏi giang và hiếu thảo,vợ ông bị tai nạn giao thông

mất sớm.Còn Jacky có 1 vợ chính thức (đã ly dị) và nhiều vợ không chính thức nhưng chỉ có một đứa con trai,là

Xà Phu…”

“Hừm,đúng là cha nào con nấy,đểu giả…Lạ thật,hai anh em một người là Chủ tịch Hội đồng Quản trị,một người 

là Tổng giám đốc thế mà quyền lực nhất lại là kẻ khác à?Lại còn có cổ phần thấp nhất nữa?”

“Xà Phu bị cha đẩy ra nước ngoài du học năm 13 tuổi.Học hành không ra gì,luôn gian lận trong các kỳ thi.Thuộc

thành phần bất hảo,dính dáng đến khá nhiều đường dây tội phạm,nhưng lạ lùng là không lần nào bị bắt

giữ.Nguyên nhân có thể là do hắn luôn dùng mọi biện pháp,mua chuộc hoặc đe dọa đàn em nhận tội thay.Lần

này về nước là do sự sắp đặt của cha,dự đoán có thể nạn nhân kế tiếp sẽ là tập đoàn Song gia và người kế thừa

tập đoàn(có khả năng là Song Ngư)”

“Thế này thì đúng là nguy cho Ngư nhi rồi,phải giúp nó một tay vậy!”

-Yết Yết à,11h rồi đấy ăn thôi!-Tiếng của Bạch Dương từ nhà bếp vọng ra.

-Vầng!!!!!!!!!!!

Hai anh em nó cũng thật là lạ.Trong nhà,những việc nặng như sửa chữa này nọ đều một tay Thiên Yết làm,Bạch

Dương lại nấu cơm,quét dọn,…Bạch Dương đúng là một người anh tốt!Năm nay anh đã 25 tuổi rồi mà chưa có

mảnh tình vắt vai nào,tất cả vì anh sợ nhỏ em mình phải sống khổ.Lúc hay tin Kết và Yết yêu nhau,ông anh hai

Bạch Dương đã đích thân ra mặt chủ-trì-công-đạo,chất vấn Ma Kết cả ngày (Nội dung là gì thì vẫn còn là bí

mật).Bởi vậy,Thiên Yết luôn coi Bạch Dương là anh ruột,rất thương Bạch Dương,ít khi nặng lời hay hành xử quá

đáng với ông anh.

Nhưng ít khi không có nghĩa là không-hẳn!

-Úi chà,Beefsteak ngon thế!

-Hà hà,anh của em nấu mà lại!

-Vânggg,anh hai em nấu là nhất!!!!!!!!!!

-Biết thế thì tốt,ráng mà học nấu ăn đi cô nương.Sao này về làm vợ mà không biết nấu ăn Ma Kết nó chọc quê

đấy!-Bạch Dương liên tưởng đến cảnh đó ,cười sằn sặc.

-Ờ nhỉ,anh nhắc mới nhớ,sáng giờ em điện cho anh ý mãi không được,không biết có chuyện gì không nữa-Đang

nói,Yết bỗng quay phắt qua Bạch Dương-Này!Anh thân với ảnh thế,có biết anh ý đi đâu không?

-À…ờ…chắc nó-Dương lúng túng,mặt tái mét.Nói dối đâu phải sở trường của anh-Chắc nó đi công chuyện gì đó

thôi…

-Coi mặt anh kìa!-Yết nổi điên,cầm…con dao cắt beefsteak lên-NÓI!

-À thì…

The Boring Thing

Nơi nhàm chán nhất thế gian

The Ingredients Obsession

Know your skincare products

tanyafam

beauty, love and life.

blacksnow308

blah blah blah :3

Thatbeautymuse

Skincare - Makeup - Lifestyle

got a secret! ♥

Can you keep it?

~Dục gia điếm~

Nhân vô dục nhân vô phúc

ஐ Bạch Ly Cung ஐ

Ý nghĩa của sinh mệnh không chỉ giới hạn ở sự sinh tồn

Lam Trúc Hiên

Đãn tằng tương kiến tiện tương tri, tương kiến hà như bất kiến thời. An đắc dữ quân tương quyết tuyệt, miễn giáo sinh tử tác tương tư.”

Tuyết Hoa Cung

Tận nhật vấn hoa,hoa bất ngữ...Vị thùy linh lạc,vị thùy khai?